商妇吟

宋代 杨冠卿
妾本良家子,嫁作商人妇。 荡子去不归,幽闺长独守。 平生松柏心,岁晚柯叶茂。 飘絮乱因风,肯若道傍柳。 朝来寻侄娣,典衣换春酒。 邮签访水程,去问夫健否。 白面谁家郎,下马清谿口。 却立不肯前,邀妾相先后。 宁知天壤间,贵贱从其偶。 妾身虽同涂,妾心终不负。
qiè běn liáng jiā   jià zuò shāng rén  
dàng guī   yōu guī zhǎng shǒu  
píng shēng sōng bǎi xīn   suì wǎn mào  
piāo luàn yīn fēng   kěn ruò dào bàng liǔ  
zhāo lái xún zhí   diǎn huàn chūn jiǔ  
yóu qiān fǎng 访 shuǐ chéng   wèn jiàn fǒu  
bái miàn shuí jiā láng   xià qīng 谿 kǒu  
què kěn qián   yāo qiè xiāng xiān hòu  
níng zhī tiān rǎng jiān   guì jiàn cóng ǒu  
qiè shēn suī tóng   qiè xīn zhōng