伤废冢

元代 马臻
春风习习吹花木,千山万山一齐绿。日午诸村社鼓喧,田家小儿健如犊。 閒来徒步上前冈,累累古冢相攒簇。荷锄老叟向我言,元是前朝贵人族。 贵人在时势绝伦,后拥前遮来绣毂。并吞邻土孰敢嗔,回山转水开林麓。 相连冈干成一丘,斸断云根埋宝玉。大书功德纪丰碑,直向山前起华屋。 子孙拟作千年计,尽是老夫亲拭目。星移物换水东流,泉下知谁伴幽独。 翁仲双双卖与人,留得三竿两竿竹。寒食不见纸钱飞,只有啼鹃替人哭。 又说东家来卜地,役夫日夜喧山谷。天理苍茫不可知,后车须看前车覆。
chūn fēng chuī huā   qiān shān wàn shān 绿 zhū cūn shè xuān tián   jiā xiǎo ér jiàn    
xián lái shàng qián gāng   lěi lěi zhǒng xiāng cuán chú lǎo sǒu xiàng yán yuán   shì qián cháo guì rén    
guì rén zài shí shì jué lún   hòu yōng qián zhē lái xiù bìng tūn lín shú gǎn chēn huí   shān zhuǎn shuǐ kāi lín    
xiāng lián gāng gàn chéng qiū   zhǔ duàn yún gēn mái bǎo shū gōng fēng bēi zhí   xiàng shān qián huá    
sūn zuò qiān nián   jìn shì lǎo qīn shì xīng huàn shuǐ dōng liú quán   xià zhī shuí bàn yōu    
wēng zhòng shuāng shuāng mài rén   liú sān gān 竿 liǎng gān 竿 zhú hán shí jiàn zhǐ qián fēi zhǐ   yǒu juān rén    
yòu shuō dōng jiā lái   xuān shān tiān cāng máng zhī hòu   chē kàn qián chē