伤丁元珍学士

宋代 刘攽
休沐非连骑,投沙迫去身。似鸮忧鵩鸟,比鹤望乡人。 梦与江湖隔,情存翰墨新。定交相得晚,抚事亦酸辛。
xiū fēi lián   tóu shā shēn shì xiāo yōu niǎo   wàng xiāng rén    
mèng jiāng   qíng cún hàn xīn dìng jiāo xiāng de wǎn   shì suān xīn