【商调】望远行

元代 杨景贤
闷拂银筝,暂也那消停。响瑶阶风韵清,忽惊起潇湘外寒雁儿叫破沙汀,支 楞的泪湿弦初定。弦初定,银河淡月明,相思调再整,蓦感起花阴外那个人听。 高力士诉与实情,金篦儿唬的人孤另。
mèn yín zhēng   zàn xiāo tíng xiǎng yáo jiē fēng yùn qīng   jīng xiāo xiāng wài hán yàn ér jiào shā tīng   zhī
léng de lèi shī 湿 xián chū dìng xián chū dìng   yín dàn yuè míng   xiāng diào zài zhěng   gǎn huā yīn wài rén tīng
gāo shì shí qíng   jīn ér de rén lìng