【商調】望遠行
悶拂銀箏,暫也那消停。響瑤階風韻清,忽驚起瀟湘外寒雁兒叫破沙汀,支
楞的淚濕弦初定。弦初定,銀河淡月明,相思調再整,驀感起花陰外那個人聽。
高力士訴與實情,金篦兒唬的人孤另。
mèn
悶
fú
拂
yín
銀
zhēng
箏
,
zàn
暫
yě
也
nà
那
xiāo
消
tíng
停
。
。
xiǎng
響
yáo
瑤
jiē
階
fēng
風
yùn
韻
qīng
清
,
hū
忽
jīng
驚
qǐ
起
xiāo
瀟
xiāng
湘
wài
外
hán
寒
yàn
雁
ér
兒
jiào
叫
pò
破
shā
沙
tīng
汀
,
zhī
支
léng
楞
de
的
lèi
淚
shī
濕
xián
弦
chū
初
dìng
定
。
。
xián
弦
chū
初
dìng
定
,
yín
銀
hé
河
dàn
淡
yuè
月
míng
明
,
xiāng
相
sī
思
diào
調
zài
再
zhěng
整
,
mò
驀
gǎn
感
qǐ
起
huā
花
yīn
陰
wài
外
nà
那
gè
個
rén
人
tīng
聽
。
。
gāo
高
lì
力
shì
士
sù
訴
yǔ
與
shí
實
qíng
情
,
jīn
金
bì
篦
ér
兒
hǔ
唬
de
的
rén
人
gū
孤
lìng
另
。
。