伤春曲

宋代 许棐
日日望郎郎未归,玉肌宽尽缕金衣。春心撩乱强拘束,碎剪红绡补旧枝。 红绡才向枝头住,残花又逐东风去。愿花飞入笑筵中,莫入愁人断肠处。 愁人见花人自羞,花见愁人花也愁。花飞有尽愁无尽,柳外一声黄栗留。
wàng láng láng wèi guī   kuān jǐn jīn chūn xīn liáo luàn qiáng shù suì   jiǎn hóng xiāo jiù zhī    
hóng xiāo cái xiàng zhī tóu zhù   cán huā yòu zhú dōng fēng yuàn huā fēi xiào yán zhōng   chóu rén duàn cháng chù    
chóu rén jiàn huā rén xiū   huā jiàn chóu rén huā chóu huā fēi yǒu jǐn chóu jìn liǔ   wài shēng huáng liú