伤春

宋代 虞俦
一见花开一泪垂,花飞有底急风吹。自从腊后梅花发,愁到牡丹开尽时。
jiàn huā kāi lèi chuí   huā fēi yǒu fēng chuī cóng hòu méi huā chóu   dào dan kāi jǐn shí