伤春

宋代 华岳
初入京华菊荐香,途中今已过春芳。 十年却走万余里,两鬓几粘一半霜。 却酒不禁春黯淡,落花愁时月昏黄。 不堪夜半归心切,更被杜鹃啼断肠。
chū jīng huá jiàn xiāng   zhōng jīn guò chūn fāng  
shí nián què zǒu wàn   liǎng bìn zhān bàn shuāng  
què jiǔ jīn chūn àn dàn   luò huā chóu shí yuè hūn huáng  
kān bàn guī xīn qiè   gèng bèi juān duàn cháng