伤春

唐代 孟郊
两河春草海水清,十年征战城郭腥。乱兵杀儿将女去, 二月三月花冥冥。千里无人旋风起,莺啼燕语荒城里。 春色不拣墓傍株,红颜皓色逐春去。春去春来那得知, 今人看花古人墓,令人惆怅山头路。
liǎng chūn cǎo hǎi shuǐ qīng   shí nián zhēng zhàn chéng guō xīng luàn bīng shā ér jiāng  
èr yuè sān yuè huā míng míng qiān rén xuàn fēng   yīng yàn huāng chéng
chūn jiǎn bàng zhū   hóng yán hào zhú chūn chūn chūn lái de zhī  
jīn rén kàn huā rén   lìng rén chóu chàng shān tóu