上乘寺

宋代 韩淲
禾黍登场秋已深,暮天寒日起层阴。不论世路有夷险,但觉此心无古今。 黄帽青鞋聊自适,高山流水付知音。解鞍野寺黄昏后,犬吠疏篱鸦满林。
shǔ dēng chǎng qiū shēn   tiān hán céng yīn lùn shì yǒu xiǎn dàn   jué xīn jīn    
huáng mào qīng xié liáo shì   gāo shān liú shuǐ zhī yīn jiě ān huáng hūn hòu quǎn   fèi shū mǎn lín