伤病马

唐代 杜荀鹤
此马堪怜力壮时,细匀行步恐尘知。骑来未省将鞭触, 病后长教觅药医。顾主强抬和泪眼,就人轻刷带疮皮。 只今筋骨浑全在,春暖莎青放未迟。
kān lián zhuàng shí   yún xíng kǒng chén zhī lái wèi shěng jiāng biān chù  
bìng hòu zhǎng jiào yào zhǔ qiáng tái lèi yǎn   jiù rén qīng shuā dài chuāng
zhī jīn jīn hún quán zài   chūn nuǎn shā qīng fàng wèi chí