山坑

宋代 朱筠
山坑新垩亭,我从唐坞来。衣上湿犹雨,舆底声真雷。 人家沿山边,青松屋上哉。转径岭成夹,大江中间开。 江以雨始大,滥觞源斟杯。出三天子都,两崖浸崔巍。 厓上短短松,绿满疑莓苔。雨刷沙入江,刻露松根荄。 生气自黏壁,养以雾与霾。此松与此石,得雨结之胎。 孤壁下落江,径乱行客猜。盘屈厓底树,浮草挂作堆。 窃恐雨不休,无路缘石隈。
shān gāng xīn è tíng   cóng táng lái shàng shī 湿 yóu   shēng zhēn léi
rén jiā yán 沿 shān biān   qīng sōng shàng zāi zhuǎn jìng lǐng chéng jiā   jiāng zhōng jiān kāi
jiāng shǐ   làn shāng yuán zhēn bēi chū sān tiān dōu   liǎng jìn cuī wēi
shàng duǎn duǎn sōng   绿 mǎn méi tái shuā shā jiāng   sōng gēn gāi
shēng nián   yǎng mái sōng shí   jié zhī tāi
xià luò jiāng   jìng luàn xíng cāi pán shù   cǎo guà zuò duī
qiè kǒng xiū   yuán shí wēi