山村五绝

宋代 苏轼
竹篱茅屋趁溪斜,春入山村处处花。 无象太平还有象,孤烟起处是人家。 烟雨濛濛鸡犬声,有生何处不安生。 但教黄犊无人佩,布谷何劳也劝耕。 老翁七十自腰镰,惭愧春山笋蕨甜。 岂是闻韵解忘味,迩来三月食无盐。 杖藜裹饭去匆匆,过眼青钱转手空。 赢得儿童语音好,一年强半在城中。 窃禄忘归我自羞,丰年底事汝忧愁。 不须更待飞鸢坠,方念平生马少游。
zhú máo chèn xié   chūn shān cūn chù chù huā  
xiàng tài píng hái yǒu xiàng   yān chǔ shì rén jiā  
yān méng méng quǎn shēng   yǒu shēng chǔ ān shēng  
dàn jiào huáng rén pèi   láo quàn gēng  
lǎo wēng shí yāo lián   cán kuì chūn shān sǔn jué tián  
shì wén yùn jiě wàng wèi   ěr lái sān yuè shí yán  
zhàng guǒ fàn cōng cōng   guò yǎn qīng qián zhuǎn shǒu kōng  
yíng de ér tóng yīn hǎo   nián qiáng bàn zài chéng zhōng  
qiè wàng guī xiū   fēng nián shì yōu chóu  
gèng dài fēi yuān zhuì   fāng niàn píng shēng shǎo yóu