山城

宋代 董嗣杲
骤暄试单衣,出城看荒圃。 满径郁纖茸,药苗青可数。 篱花渐吐艳,艳盛如织组。 人烟聚营屋,随事历勤苦。 春沙落飞鸟,春水上层蒲。 行子晚未憇,贫樵出深坞。 孤生真蜉蝣,顷刻即终古。 归途多上灯,沽店半扃户。
zhòu xuān shì dān   chū chéng kàn huāng  
mǎn jìng xiān rōng   yào miáo qīng shǔ  
huā jiàn yàn   yàn shèng zhī  
rén yān yíng   suí shì qín  
chūn shā luò fēi niǎo   chūn shuǐ shàng céng  
háng wǎn wèi   pín qiáo chū shēn  
shēng zhēn yóu   qǐng zhōng  
guī duō shàng dēng   diàn bàn jiōng