山城

宋代 董嗣杲
驟暄試單衣,出城看荒圃。 滿徑郁纖茸,藥苗青可數。 籬花漸吐艷,艷盛如織組。 人煙聚營屋,隨事歷勤苦。 春沙落飛鳥,春水上層蒲。 行子晚未憇,貧樵出深塢。 孤生真蜉蝣,頃刻即終古。 歸途多上燈,沽店半扃戶。
zhòu xuān shì dān   chū chéng kàn huāng  
mǎn 滿 jìng xiān rōng   yào miáo qīng shǔ  
huā jiàn yàn   yàn shèng zhī  
rén yān yíng   suí shì qín  
chūn shā luò fēi niǎo   chūn shuǐ shàng céng  
háng wǎn wèi   pín qiáo chū shēn  
shēng zhēn yóu   qǐng zhōng  
guī duō shàng dēng   diàn bàn jiōng