山茶花

宋代 曾巩
山花山开春未归,春归正值花盛时。 苍然老树昔谁种,照耀万朵红相围。 蜂藏鸟伏不得见,东风用力先嘘吹。 追思前者叶盖地,万木惨惨攒空枝。 寒梅数绽少颜色,霰雪满眼常相迷。 岂如此花开此日,绛艳独出凌朝曦。 为怜劲意似松柏,欲搴更惜长依依。 山榴浅薄岂足比,五月雾雨空芳霏。
shān huā shān kāi chūn wèi guī   chūn guī zhèng zhí huā shèng shí  
cāng rán lǎo shù shuí zhǒng   zhào yào 耀 wàn duǒ hóng xiāng wéi  
fēng cáng niǎo jiàn   dōng fēng yòng xiān chuī  
zhuī qián zhě gài   wàn cǎn cǎn zǎn kōng zhī  
hán méi shù zhàn shǎo yán   xiàn xuě mǎn yǎn cháng xiāng  
huā kāi   jiàng yàn chū líng cháo  
wèi lián jìn sōng bǎi   qiān gèng zhǎng  
shān liú qiǎn   yuè kōng fāng fēi