山哀十首 其七
玉女春归路正长,东风吹断此韶光。匣封尘鞅菱波冷,月破弦棱桂影伤。
云锁青溪空九曲,花粘白沼恨三娘。久为人世从今别,玉女春归路正长。
yù
玉
nǚ
女
chūn
春
guī
归
lù
路
zhèng
正
cháng
长
,
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
duàn
断
cǐ
此
sháo
韶
guāng
光
xiá
。
fēng
匣
chén
封
yāng
尘
líng
鞅
bō
菱
lěng
波
yuè
冷
,
pò
月
xián
破
léng
弦
guì
棱
yǐng
桂
shāng
影
伤
。
yún
云
suǒ
锁
qīng
青
xī
溪
kōng
空
jiǔ
九
qǔ
曲
,
huā
花
zhān
粘
bái
白
zhǎo
沼
hèn
恨
sān
三
niáng
娘
jiǔ
。
wéi
久
rén
为
shì
人
cóng
世
jīn
从
bié
今
yù
别
,
nǚ
玉
chūn
女
guī
春
lù
归
zhèng
路
cháng
正
长
。