僧有悟策者见予於珞碛江上诵程子山孙季辰李

宋代 冯时行
天行明月地行水,水月相去八万里。 天公大力谁能移,月在水中天作底。 我心与月明作两,真月本在青天上。 虽云佛说我别说,恐入众生颠倒想。 少城城隈佛宫阙,客娥水月僧饶舌。 三峡水寒梅花时,起予对月赓此诗。
tiān xíng míng yuè xíng shuǐ   shuǐ yuè xiàng wàn
tiān gōng shuí néng   yuè zài shuǐ zhōng tiān zuò
xīn yuè míng zuò liǎng   zhēn yuè běn zài qīng tiān shàng
suī yún shuō bié shuō   kǒng zhòng shēng diān dǎo xiǎng
shǎo chéng chéng wēi gōng quē   é shuǐ yuè sēng ráo shé
sān xiá shuǐ hán méi huā shí   duì yuè gēng shī