扫地

唐代 方式济
抱帚倚户立,寒风吹衣巾。凌晨汲土井,洒扫庭陔尘。 扫尘不扫雪,留取寒意真。弃帚出门望,边尘浩无垠。 俯视秽草积,仰见黄云昏。放废敢晏安,劳力清心神。 强炼未死骨,涸水潜穷鳞。家破散如雨,一仆随征轮。 偶效胼胝力,赪颜诩辛勤。万里亲童奴,傲惰谁能嗔。
bào zhǒu   hán fēng chuī jīn líng chén jǐng   sǎo tíng gāi chén
sǎo chén sǎo xuě   liú hán zhēn zhǒu chū mén wàng   biān chén hào yín
shì huì cǎo   yǎng jiàn huáng yún hūn fàng fèi gǎn yàn ān   láo qīng xīn shén
qiáng liàn wèi   shuǐ qián qióng lín jiā sàn   suí zhēng lún
ǒu xiào pián zhī   chēng yán xīn qín wàn qīn tóng   ào duò shuí néng chēn