三峡桥

宋代 李纲
我昔曾作云安行,道逢除书还玉京。至今遗恨不一到,与听三峡流泉声。 此来又谪武昌去,庐山当道欣所经。栖贤寺前小三峡,拭目便觉增双明。 黄牛明月坐中见,瞿塘艳滪森相迎。山寒草木郁葱茜,逼耳似闻猿狖鸣。 悬崖乱石互回转,震吼正坐不得平。珠跳云沸巧潨射,晴昼雨雹驱雷霆。 壮哉造化融结此,故使水石相喧轰。妙音流出无尽藏,乃与衲子门庭争。 飞桥赑屃跨虚碧,面对五老峰峥嵘。我来云物为开霁,当暑万壑松风生。 提携更得二三子,杖履不辜丘壑情。垂瓶得水不敢漱,老坡旧约今寻盟。
céng zuò yún ān xíng   dào féng chú shū hái jīng zhì jīn hèn dào   tīng sān xiá liú quán shēng    
lái yòu zhé chāng   shān dāng dào xīn suǒ jīng xián qián xiǎo sān xiá shì   biàn jué 便 zēng shuāng míng    
huáng niú míng yuè zuò zhōng jiàn   táng yàn sēn xiāng yíng shān hán cǎo cōng qiàn   ěr shì wén yuán yòu míng    
xuán luàn shí huí zhuǎn   zhèn hǒu zhèng zuò píng zhū tiào yún fèi qiǎo cóng shè qíng   zhòu báo léi tíng    
zhuàng zāi zào huà róng jié   shǐ 使 shuǐ shí xiāng xuān hōng miào yīn liú chū jìn cáng nǎi   zi mén tíng zhēng    
fēi qiáo kuà   miàn duì lǎo fēng zhēng róng lái yún wèi kāi dāng   shǔ wàn sōng fēng shēng    
xié gèng èr sān   zhàng qiū qíng chuí píng shuǐ gǎn shù lǎo   jiù yuē jīn xún méng