三姝媚

清代 郑文焯
吴坊歌板地。借青尊浇残,一春红泪。有限柔魂,似海棠枝上,断丝还系。 第一轻盈,禁几度、沈郎腰细。莫遣垂杨,空向高楼,替人眠起。 昨夜欢盟须记。但醉粉迷香,枕边花气。雨薄云轻,怕梦来都变,那时情味。 晓帐愁分,却又惜、黄昏容易。自恁幽期能耐,而今倦矣。
fāng bǎn jiè qīng zūn jiāo cán   chūn hóng lèi yǒu xiàn róu hún shì hǎi   táng zhī shàng duàn   hái      
qīng yíng   jìn shěn láng yāo qiǎn chuí yáng kōng xiàng   gāo lóu rén   mián      
zuó huān méng dàn zuì fěn xiāng zhěn   biān huā báo yún qīng mèng   lái dōu biàn shí   qíng wèi      
xiǎo zhàng chóu fēn   què yòu huáng hūn róng nèn yōu néng nài ér jīn   juàn