三老图既成久欲作诗未果因次任漕韵

宋代 吴芾
我久欲作三老诗,苦无佳句能解颐。 抽轧鄙思成无期,有语欲吐还茹之。 忽得新篇向此诗,恍如春草生谢池。 明珠万斛光陆离,璀璨不减珊瑚枝。 压倒元白头欲垂,直与李杜肩相差, 使我手把不停披。忆昨梅花吐琼蕤, 枝头爱日有舒迟。虽恨捧觞无翠眉, 吾人臭味自相宜,花下清欢聊共追。 嗟我老来意气衰,归心已决不复疑。 虽来江右把一麾,但知痛饮直吾师。 尊交况逢冰雪姿,岂容不醉负屈卮。 二老揽辔方并驰,一气相和如壎篪。 百城感化熏兰芝,不事威怒轰雷椎。 后园探春容我随,开怀笑语何熙熙。 丹青写此一段奇,未羡九老洛水湄。 何日归去山之崖,时命柴车载鸱夷。 相逢径醉莫问谁,饮尽不妨寻酒旗。
jiǔ zuò sān lǎo shī   jiā néng jiě
chōu chéng   yǒu hái zhī
xīn piān xiàng shī   huǎng chūn cǎo shēng xiè chí
míng zhū wàn guāng   cuǐ càn jiǎn shān zhī
dǎo yuán bái tóu chuí   zhí jiān xiāng chà  
shǐ 使 shǒu tíng zuó méi huā qióng ruí  
zhī tóu ài yǒu shū chí suī hèn pěng shāng cuì méi  
rén chòu wèi xiāng   huā xià qīng huān liáo gòng zhuī
jiē lǎo lái shuāi   guī xīn jué
suī lái jiāng yòu huī   dàn zhī tòng yǐn zhí shī
zūn jiāo kuàng féng bīng xuě 姿   róng zuì zhī
èr lǎo lǎn pèi fāng bìng chí   xiāng xūn chí
bǎi chéng gǎn huà xūn lán zhī   shì wēi hōng léi zhuī
hòu yuán tàn chūn róng suí   kāi huái 怀 xiào
dān qīng xiě duàn   wèi xiàn jiǔ lǎo luò shuǐ méi
guī shān zhī   shí mìng chái chē zài chī
xiāng féng jìng zuì wèn shuí   yǐn jǐn fáng xún jiǔ