三登乐

宋代 范成大
路辅横塘,风卷地、水肥帆饱。眼双明、旷怀浩渺。问菟裘、无恙否,天教重到。木落雾收,故山更好。 过溪门、休荡桨,恐惊鱼鸟。算年来、识翁者少。喜山林、踪迹在,何曾如扫。归鬓任霜,醉红未老。
héng táng   fēng juǎn shuǐ féi fān bǎo yǎn shuāng míng kuàng huái 怀 hào miǎo wèn qiú yàng fǒu   tiān jiào zhòng dào luò shōu   shān gèng hǎo
guò mén xiū dàng jiǎng   kǒng jīng niǎo suàn nián lái shí wēng zhě shǎo shān lín zōng zài   zēng sǎo guī bìn rèn shuāng   zuì hóng wèi lǎo