三登樂

宋代 范成大
路輔橫塘,風捲地、水肥帆飽。眼雙明、曠懷浩渺。問菟裘、無恙否,天教重到。木落霧收,故山更好。 過溪門、休盪槳,恐驚魚鳥。算年來、識翁者少。喜山林、蹤跡在,何曾如掃。歸鬢任霜,醉紅未老。
héng táng   fēng juǎn shuǐ féi fān bǎo yǎn shuāng míng kuàng huái hào miǎo wèn qiú yàng fǒu   tiān jiào zhòng dào luò shōu   shān gèng hǎo
guò mén xiū dàng jiǎng   kǒng jīng niǎo suàn nián lái shí wēng zhě shǎo shān lín zōng zài   zēng sǎo guī bìn rèn shuāng   zuì hóng wèi lǎo