散步

明代 王世贞
饭罢欲何适,独行扶兴长。出门青草径,随地绿萝庄。 麦浪摇晴旭,松云逗晚凉。炯然鸥数点,吾意渐相忘。
fàn shì   xíng xīng cháng chū mén qīng cǎo jìng suí   luó 绿 zhuāng    
mài làng yáo qíng   sōng yún dòu wǎn liáng jiǒng rán ōu shǔ diǎn   jiàn xiāng wàng