散步

明代 王世貞
飯罷欲何適,獨行扶興長。出門青草徑,隨地綠蘿莊。 麥浪搖晴旭,松雲逗晚涼。炯然鷗數點,吾意漸相忘。
fàn shì   xíng xīng cháng chū mén qīng cǎo jìng suí   luó zhuāng    
mài làng yáo qíng   sōng yún dòu wǎn liáng jiǒng rán ōu shǔ diǎn   jiàn xiāng wàng