塞翁吟

清代 况周颐
有约无风雨,不分冷落歌尘。几愁里,掩重门。黯烛泪襟痕。 逢花拌酒年时梦,何处暂许温存。绣隐幕,麝飘茵。 为说与消魂。 冰轮。凭阑见、嫦娥自昔,浑未肯、多情向人。便真个、闻声对影,也无望、点拍霓裳,驻得浮云。 相如倦也,只有纤阿,来照黄昏。
yǒu yuē fēng   fēn lěng luò chén chóu yǎn   chóng mén àn zhú lèi jīn hén      
féng huā bàn jiǔ nián shí mèng   chǔ zàn wēn cún xiù yǐn shè   piāo yīn    
wèi shuō xiāo hún  
bīng lún píng lán jiàn cháng é hún wèi   kěn duō qíng xiàng rén biàn zhēn wén shēng 便 duì yǐng wàng diǎn pāi   cháng zhù yún                
xiàng juàn   zhǐ yǒu xiān ā   lái zhào huáng hūn