入夜闻声疑风雨大作不敢睡

宋代 王履
松底踏碎月,过清寒不支。 窈哉石房深,矮榻聊自宜。 大声忽怒涛,拉此窗与扉。 初疑雷雨交,挟以群龙飞。 又疑度朔辈,夜半窟宅移。 苏磴傥霡霂,那识吾是谁。 止持三日粮,有计安能施。 辗转不可当,两目无合时。 所赖窗纸明,未受烟雾欺。 久之声渐吞,喜报幽田知。 魄妖方拟过,壁隙光陆离。 起视东风端,日色已满枝。 布袜青行缠,尚可迂阔为。 趣饭谢主人,厄陈闻仲尼。 七日枵腹坐,更有谁能之。
sōng suì yuè   guò qīng hán zhī  
yǎo zāi shí fáng shēn   ǎi liáo  
shēng tāo   chuāng fēi  
chū léi jiāo   xié qún lóng fēi  
yòu shuò bèi   bàn zhái  
dèng tǎng mài   shí shì shuí  
zhǐ chí sān liáng   yǒu ān néng shī  
zhǎn zhuǎn dāng   liǎng shí  
suǒ lài chuāng zhǐ míng   wèi shòu yān  
jiǔ zhī shēng jiàn tūn   bào yōu tián zhī  
yāo fāng guò   guāng  
shì dōng fēng duān   mǎn zhī  
qīng xíng chán   shàng kuò wèi  
fàn xiè zhǔ rén   è chén wén zhòng  
xiāo zuò   gèng yǒu shuí néng zhī