入夜聞聲疑風雨大作不敢睡

宋代 王履
松底踏碎月,過清寒不支。 窈哉石房深,矮榻聊自宜。 大聲忽怒濤,拉此窗與扉。 初疑雷雨交,挾以群龍飛。 又疑度朔輩,夜半窟宅移。 蘇磴儻霢霂,那識吾是誰。 止持三日糧,有計安能施。 輾轉不可當,兩目無合時。 所賴窗紙明,未受煙霧欺。 久之聲漸吞,喜報幽田知。 魄妖方擬過,壁隙光陸離。 起視東風端,日色已滿枝。 布襪青行纏,尚可迂闊為。 趣飯謝主人,厄陳聞仲尼。 七日枵腹坐,更有誰能之。
sōng suì yuè   guò qīng hán zhī  
yǎo zāi shí fáng shēn   ǎi liáo  
shēng tāo   chuāng fēi  
chū léi jiāo   xié qún lóng fēi  
yòu shuò bèi   bàn zhái  
dèng tǎng mài   shí shì shuí  
zhǐ chí sān liáng   yǒu ān néng shī  
zhǎn zhuǎn dāng   liǎng shí  
suǒ lài chuāng zhǐ míng   wèi shòu yān  
jiǔ zhī shēng jiàn tūn   bào yōu tián zhī  
yāo fāng guò   guāng  
shì dōng fēng duān   mǎn 滿 zhī  
qīng xíng chán   shàng kuò wèi  
fàn xiè zhǔ rén   è chén wén zhòng  
xiāo zuò   gèng yǒu shuí néng zhī