入崖口五渡寄李適

唐代 宋之问
抱琴登绝壑,伐木溯清川。路极意谓尽,势回趣转绵。 人远草木秀,山深云景鲜。余负海峤情,自昔微尚然。 弥旷十馀载,今来宛仍前。未窥仙源极,独进野人船。 时攀乳窦憩,屡薄天窗眠。夜弦响松月,朝楫弄苔泉。 因冥象外理,永谢区中缘。碧潭可遗老,丹砂堪学仙。 莫使驰光暮,空令归鹤怜。
bào qín dēng jué   qīng chuān wèi jǐn   shì huí zhuǎn mián
rén yuǎn cǎo xiù   shān shēn yún jǐng xiān hǎi qiáo qíng   wēi shàng rán
kuàng shí zài   jīn lái wǎn réng qián wèi kuī xiān yuán   jìn rén chuán
shí pān dòu   báo tiān chuāng mián xián xiǎng sōng yuè   cháo nòng tái quán
yīn míng xiàng wài   yǒng xiè zhōng yuán tán lǎo   dān shā kān xué xiān
shǐ 使 chí guāng   kōng lìng guī lián