入崖口五渡寄李適

唐代 宋之問
抱琴登絕壑,伐木溯清川。路極意謂盡,勢回趣轉綿。 人遠草木秀,山深雲景鮮。余負海嶠情,自昔微尚然。 彌曠十餘載,今來宛仍前。未窺仙源極,獨進野人船。 時攀乳竇憩,屢薄天窗眠。夜弦響松月,朝楫弄苔泉。 因冥象外理,永謝區中緣。碧潭可遺老,丹砂堪學仙。 莫使馳光暮,空令歸鶴憐。
bào qín dēng jué   qīng chuān wèi jǐn   shì huí zhuǎn mián 綿
rén yuǎn cǎo xiù   shān shēn yún jǐng xiān hǎi qiáo qíng   wēi shàng rán
kuàng shí zài   jīn lái wǎn réng qián wèi kuī xiān yuán   jìn rén chuán
shí pān dòu   báo tiān chuāng mián xián xiǎng sōng yuè   cháo nòng tái quán
yīn míng xiàng wài   yǒng xiè zhōng yuán tán lǎo   dān shā kān xué xiān
shǐ 使 chí guāng   kōng lìng guī lián