濡须山头亭子

宋代 郭祥正
孤亭压危峰,绝景入平眺。双崖控巢水,禹力万古耀。 林倾乾象辟,涛淙地轴掉。茅茨数椽屋,噫哉魏武庙。 心殊岐山伯,迹异甘棠召。荒戍传遗灵,血食岂亡诮。 吞吴势虽壮,晋起国旋剽。楼船战士去,沧浪尽鱼钓。 平时欲何为,览古谩长啸。愁烟起孤壑,白鸟聚残照。 谁令五月来,不见万山烧。又复想大雪,下上玉岩峤。 重游莫能期,将归且停趬。诗辞搜亦苦,物状竟难肖。 终篇写亭壁,翻惭画师妙。
tíng wēi fēng   jué jǐng píng tiào shuāng kòng cháo shuǐ   wàn yào   耀  
lín qīng qián xiàng   tāo cóng zhóu diào máo shù chuán   zāi wèi miào    
xīn shū shān   gān táng zhào huāng shù chuán líng xuè   shí wáng qiào    
tūn shì suī zhuàng   jìn guó xuán piāo lóu chuán zhàn shì cāng   làng jǐn diào    
píng shí wéi   lǎn mán cháng xiào chóu yān bái   niǎo cán zhào    
shuí lìng yuè lái   jiàn wàn shān shāo yòu xiǎng xuě xià   shàng yán qiáo    
zhòng yóu néng   jiāng guī qiě tíng qiāo shī sōu   zhuàng jìng nán xiào    
zhōng piān xiě tíng   fān cán huà shī miào