瑞鹧鸪

宋代 李清照
风韵雍容未甚都, 尊前甘橘可为奴。 谁怜流落江湖上, 玉骨冰肌未肯枯。 谁教并蒂连枝摘, 醉后明皇倚太真。 居士擘开真有意, 要吟风味两家新。
fēng yùn yōng róng wèi shèn dōu  
zūn qián gān wèi
shuí lián liú luò jiāng shàng  
bīng wèi kěn
shuí jiào bìng lián zhī zhāi  
zuì hòu míng huáng tài zhēn
shì kāi zhēn yǒu  
yào yín fēng wèi liǎng jiā xīn