瑞龙吟

宋代 翁元龙
清明近。还是递趱东风,做成花讯。芳时一刻千金,半晴半雨、酬春未准。 雁归尽。离字向人欲写,暗云难认。西园猛忆逢迎,翠纨障面,花间笑隐。 曲径池莲平砌,绛裙曾与,濯香湔粉。无奈燕幕莺帘,轻负娇俊。 青榆巷陌,蹋马红成寸。十年梦、秋千吊影,袜罗尘褪。 事往凭谁问。昼长病酒添新恨。烟冷斜阳紧。山黛远、曲曲阑干凭损。 柳丝万尺,不如轻鬓。
qīng míng jìn hái shì zǎn dōng fēng zuò   chéng huā xùn fāng shí qiān jīn bàn qíng   bàn chóu chūn wèi zhǔn        
yàn guī jìn xiàng rén xiě àn   yún nán rèn yuán měng 西 féng yíng cuì wán   zhàng miàn huā jiān   xiào yǐn      
jìng chí lián píng   jiàng qún céng   zhuó xiāng jiān fěn nài yàn yīng lián qīng   jiāo jùn    
qīng xiàng   hóng chéng cùn shí nián mèng qiū qiān diào yǐng luó   chén tuì      
shì wǎng píng shuí wèn zhòu zhǎng bìng jiǔ tiān xīn hèn yān lěng xié yáng jǐn shān dài yuǎn lán gān píng sǔn          
liǔ wàn chǐ   qīng bìn