瑞龍吟

宋代 翁元龍
清明近。還是遞趲東風,做成花訊。芳時一刻千金,半晴半雨、酬春未准。 雁歸盡。離字向人慾寫,暗雲難認。西園猛憶逢迎,翠紈障面,花間笑隱。 曲徑池蓮平砌,絳裙曾與,濯香湔粉。無奈燕幕鶯簾,輕負嬌俊。 青榆巷陌,蹋馬紅成寸。十年夢、鞦韆弔影,襪羅塵褪。 事往憑誰問。晝長病酒添新恨。煙冷斜陽緊。山黛遠、曲曲闌干憑損。 柳絲萬尺,不如輕鬢。
qīng míng jìn hái shì zǎn dōng fēng zuò   chéng huā xùn fāng shí qiān jīn bàn qíng   bàn chóu chūn wèi zhǔn        
yàn guī jìn xiàng rén xiě àn   yún nán rèn yuán měng 西 féng yíng cuì wán   zhàng miàn huā jiān   xiào yǐn      
jìng chí lián píng   jiàng qún céng   zhuó xiāng jiān fěn nài yàn yīng lián qīng   jiāo jùn    
qīng xiàng   hóng chéng cùn shí nián mèng qiū qiān diào yǐng luó   chén tuì      
shì wǎng píng shuí wèn zhòu zhǎng bìng jiǔ tiān xīn hèn yān lěng xié yáng jǐn shān dài yuǎn lán gān píng sǔn          
liǔ wàn chǐ   qīng bìn