瑞鹤仙 忆旧居,呈超然,示儿子及女

宋代 杨泽民
依山仍负郭。有松桂扶疏,烟霞渺漠。一年自成落。 奈孤踪还系,蝇头蜗角。休嗤句弱。赋郊居、何让沈约。 记乡人过我,傩立阼阶,酒行先酌。 远映江山奇胜,下瞰重湖,上飞高阁。风帘絮幕。筑新槛,种花药。 幸瓜期已近,秋风归去,免得奔驰味恶。待开池、剩起林亭,共同宴乐。
shān réng guō yǒu sōng guì shū yān   xiá miǎo nián chéng luò      
nài zōng hái   yíng tóu jiǎo xiū chī ruò jiāo ràng shěn yuē        
xiāng rén guò   nuó zuò jiē   jiǔ xíng xiān zhuó  
yuǎn yìng jiāng shān shèng   xià kàn zhòng   shàng fēi gāo fēng lián zhù xīn kǎn zhòng huā   yào      
xìng guā jìn   qiū fēng guī   miǎn de bēn chí wèi è dài kāi chí shèng lín tíng gòng tóng   yàn