瑞鹤仙(秋思)

宋代 吴礼之
风传秋信至。颤叶叶庭梧,飘零阶砌。年华迅流水。况荣枯翻手,存亡弹指。谁编故纸。论古往、英雄斗智。在当时、唤做功名,到此尽成闲气。 芏为行客,死乃归人,世同驿邸。十步九计。空捞攘,谩儿戏。忍都将、有限光阴萦绊,趁逐无穷天地。我真须、跳出樊笼,做个俏底。
fēng chuán qiū xìn zhì chàn tíng   piāo líng jiē nián huá xùn liú shuǐ kuàng róng fān shǒu   cún wáng tán zhǐ shuí biān zhǐ lùn wǎng yīng xióng dòu zhì zài dāng shí huàn zuò gōng míng   dào jǐn chéng xián
wéi xíng   nǎi guī rén   shì tóng 驿 shí jiǔ kōng lāo rǎng   mán ér rěn dōu jiāng yǒu xiàn guāng yīn yíng bàn   chèn zhú qióng tiān zhēn tiào chū fán lóng   zuò qiào