瑞鶴仙(秋思)

宋代 吳禮之
風傳秋信至。顫葉葉庭梧,飄零階砌。年華迅流水。況榮枯翻手,存亡彈指。誰編故紙。論古往、英雄鬥智。在當時、喚做功名,到此盡成閒氣。 芏為行客,死乃歸人,世同驛邸。十步九計。空撈攘,謾兒戲。忍都將、有限光陰縈絆,趁逐無窮天地。我真須、跳出樊籠,做個俏底。
fēng chuán qiū xìn zhì chàn tíng   piāo líng jiē nián huá xùn liú shuǐ kuàng róng fān shǒu   cún wáng tán zhǐ shuí biān zhǐ lùn wǎng yīng xióng dòu zhì zài dāng shí huàn zuò gōng míng   dào jǐn chéng xián
wéi xíng   nǎi guī rén   shì tóng shí jiǔ kōng lāo rǎng   mán ér rěn dōu jiāng yǒu xiàn guāng yīn yíng bàn   chèn zhú qióng tiān zhēn tiào chū fán lóng   zuò qiào