入冬病体差健而贫弥甚戏作

宋代 陆游
乞骸自喜脱风尘,北陌东阡负耒身。 梦里相逢无竖子,面间时出有真人。 闲凭曲几还终日,不出衡门动过旬。 送老齑盐君勿笑,天教成就一生贫。
hái tuō fēng chén   běi dōng qiān lěi shēn  
mèng xiāng féng shù   miàn jiān shí chū yǒu zhēn rén  
xián píng hái zhōng   chū héng mén dòng guò xún  
sòng lǎo yán jūn xiào   tiān jiào chéng jiù shēng pín