阮郎归 一年三过苏。最后赴密州时。有问这回来不来。其色凄然。太守王规父嘉之。令作此词

宋代 苏轼
一年三度过苏台。清尊长是开。佳人相问苦相猜。 这回来不来。情未尽。 老先催。人生真可咍。他年桃李阿谁栽。刘郎双鬓衰。
nián sān guò tái qīng zūn cháng shì kāi jiā rén xiàng wèn xiāng cāi      
zhè huí lai lái qíng wèi jǐn    
lǎo xiān cuī rén shēng zhēn hāi nián táo ā shuí zāi liú láng shuāng bìn shuāi