阮郎归 閒愁

清代 李雯
满帘暮雨对青山,楼高香袖寒。绿帆乱落水西湾,银筝无意弹。 金鸭冷、泪珠残,一庭红叶翻。鹧鸪飞去又飞还,人如秋梦阑。
mǎn lián duì qīng shān   lóu gāo xiāng xiù hán 绿 fān luàn luò shuǐ 西 wān   yín zhēng dàn
jīn lěng lèi zhū cán   tíng hóng fān zhè fēi yòu fēi hái   rén qiū mèng lán