阮郎歸 閒愁

清代 李雯
滿簾暮雨對青山,樓高香袖寒。綠帆亂落水西灣,銀箏無意彈。 金鴨冷、淚珠殘,一庭紅葉翻。鷓鴣飛去又飛還,人如秋夢闌。
mǎn 滿 lián duì qīng shān   lóu gāo xiāng xiù hán fān luàn luò shuǐ 西 wān   yín zhēng dàn
jīn lěng lèi zhū cán   tíng hóng fān zhè fēi yòu fēi hái   rén qiū mèng lán