阮郎归 旅思

清代 尤侗
他乡无处不凄其。晚春人易悲。杨花飘泊水蛄啼。 高楼忆别离。 宿酒醒,篆烟微。愁来眉渐低。满帘风雨断肠时。一声玉笛吹。
xiāng chǔ wǎn chūn rén bēi yáng huā piāo shuǐ      
gāo lóu bié  
宿 jiǔ xǐng   zhuàn yān wēi chóu lái méi jiàn mǎn lián fēng duàn cháng shí shēng chuī