阮郎归(客有举词者,因以其韵赋之)

宋代 韩淲
小楼秋霁碧阑干。中人初薄寒。霜风吹我到湖山。平林斜照残。 空阔里,有无间。牵萝翠袖闲。篮舆兴尽却愁还。断肠歌未阑。
xiǎo lóu qiū lán gān zhōng rén chū báo hán shuāng fēng chuī dào shān píng lín xié zhào cán
kōng kuò   yǒu jiàn qiān luó cuì xiù xián lán xìng jìn què chóu hái duàn cháng wèi lán