阮郎归
寥寥庭馆暮寒时,四檐鸣雨垂。博山沉水袅游丝,玉釭花烬微。
蟾影浅,漏声迟,愁多成梦稀。客行虽好不如归,有怀当语谁。
liáo
寥
liáo
寥
tíng
庭
guǎn
馆
mù
暮
hán
寒
shí
时
,
sì
四
yán
檐
míng
鸣
yǔ
雨
chuí
垂
bó
。
shān
博
chén
山
shuǐ
沉
niǎo
水
yóu
袅
sī
游
yù
丝
,
gāng
玉
huā
釭
jìn
花
wēi
烬
微
。
chán
蟾
yǐng
影
qiǎn
浅
,
lòu
漏
shēng
声
chí
迟
,
chóu
愁
duō
多
chéng
成
mèng
梦
xī
稀
kè
。
xíng
客
suī
行
hǎo
虽
bù
好
rú
不
guī
如
yǒu
归
,
huái
有
dāng
怀
yǔ
当
shuí
语
谁
。