阮郎归
东风吹放碧桃花,枝枝聚绛霞。谁教种向野人家,苔遮石径斜。
萧瑟雨,晚来赊。无人惜岁华。而今我亦在天涯,长思留子嗟。
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
fàng
放
bì
碧
táo
桃
huā
花
,
zhī
枝
zhī
枝
jù
聚
jiàng
绛
xiá
霞
。
。
shuí
谁
jiào
教
zhǒng
种
xiàng
向
yě
野
rén
人
jiā
家
,
tái
苔
zhē
遮
shí
石
jìng
径
xié
斜
。
。
xiāo
萧
sè
瑟
yǔ
雨
,
wǎn
晚
lái
来
shē
赊
。
。
wú
无
rén
人
xī
惜
suì
岁
huá
华
。
。
ér
而
jīn
今
wǒ
我
yì
亦
zài
在
tiān
天
yá
涯
,
cháng
长
sī
思
liú
留
zǐ
子
jiē
嗟
。
。