日彰法师得旨还山王生作泉石閒斋图予题诗其上以为赠行

明代 释宗泐
奉诏还故山,江船复东下。独帆如飞鸿,秋日照平野。 王侯赠新图,山水俨幽雅。石崖天际高,茅屋长松下。 清香散佛龛,妙观了空假。白云席上生,碧溜阶前泻。 神清境自閒,所适无取舍。佳趣政在兹,健笔老能写。 乃知遗世情,独有还山者。安得添我身,閒斋共潇洒。
fèng zhào hái shān   jiāng chuán dōng xià fān fēi hóng qiū 鸿   zhào píng    
wáng hóu zèng xīn   shān shuǐ yǎn yōu shí tiān gāo máo   cháng sōng xià    
qīng xiāng sàn kān   miào guān le kōng jiǎ bái yún shàng shēng   liū jiē qián xiè    
shén qīng jìng xián   suǒ shì shě jiā zhèng zài jiàn   lǎo néng xiě    
nǎi zhī shì qíng   yǒu hái shān zhě ān tiān shēn xián   zhāi gòng xiāo