日益无聊赖偶成呈子长

宋代 王令
一夕西风叶下柯,羁人憔悴发沉疴。 穷来无子知难得,命薄于人可奈何。 困卧牛衣空有泪,剧弹铁剑不成歌。 陶家壁冷尘埃满,何日云雷起铁梭。
西 fēng xià   rén qiáo cuì chén  
qióng lái zi zhī nán de   mìng rén nài  
kùn niú kōng yǒu lèi   dàn tiě jiàn chéng  
táo jiā lěng chén āi mǎn   yún léi tiě suō