日暮自湖上归
我生本亦与人同,缘薄才疏剩得穷。
细水自鸣沙渚外,乱山时出雪云中。
僧归独趁残钟去,人散遥怜晚渡空。
造物陈诗信奇绝,匆匆摹写不能工。
wǒ
我
shēng
生
běn
本
yì
亦
yú
与
rén
人
tóng
同
,
yuán
缘
báo
薄
cái
才
shū
疏
shèng
剩
dé
得
qióng
穷
。
xì
细
shuǐ
水
zì
自
míng
鸣
shā
沙
zhǔ
渚
wài
外
,
luàn
乱
shān
山
shí
时
chū
出
xuě
雪
yún
云
zhōng
中
。
sēng
僧
guī
归
dú
独
chèn
趁
cán
残
zhōng
钟
qù
去
,
rén
人
sàn
散
yáo
遥
lián
怜
wǎn
晚
dù
渡
kōng
空
。
zào
造
wù
物
chén
陈
shī
诗
xìn
信
qí
奇
jué
绝
,
cōng
匆
cōng
匆
mó
摹
xiě
写
bù
不
néng
能
gōng
工
。