壬午再过西禅超师化去一年追感遂赋庭字

宋代 黎廷瑞
昔诣超师院,听雨眠疏棂。 微吟得深警,小瀹开孤醒。 四极何浮浮,织乌飞不停。 重来未三年,杯度已西溟。 巾屦空挂壁,芳草绿满庭。 嘉树亦剪伐,霜干无留青。 人生意何常,孤月行秋冥。 适来偶流辉,倏去还韬灵。 旦暮不足计,惜尔犹典型。 感慨谁与共,晴檐语风铃。
chāo shī yuàn   tīng mián shū líng
wēi yín shēn jǐng   xiǎo yuè kāi xǐng
  zhī fēi tíng
chóng lái wèi sān nián   bēi 西 míng
jīn kōng guà   fāng cǎo 绿 mǎn tíng
jiā shù jiǎn   shuāng gàn liú qīng
rén shēng cháng   yuè xíng qiū míng
shì lái ǒu liú huī   shū hái tāo líng
dàn   ěr yóu diǎn xíng
gǎn kǎi shuí gòng   qíng yán fēng líng